春日杂言二首 其二

元代 揭傒斯
五岁能读书,十岁能赋诗。十五事远游,三十无所为。 既乖俯仰责,复为邻里欺。生计日已疏,世态多瑕疵。 煌煌金张门,徒隶皆光辉。日晏宾客集,轩车如风驰。 一笑掷千金,片言委黄泥。齐生独抱瑟,来往何逶迤。
suì néng shū   shí suì néng shī shí shì yuǎn yóu   sān shí suǒ wéi
guāi yǎng   wèi lín shēng shū   shì tài duō xiá
huáng huáng jīn zhāng mén   jiē guāng huī yàn bīn   xuān chē fēng chí
xiào zhì qiān jīn   piàn yán wěi huáng shēng bào   lái wǎng wēi