春日与斗全、希田游晋祠

近现代 熊盛元
悬瓮山下泉,而今已枯竭。永锡难老语,缘何成虚说? 邑姜神憔悴,宫女泪凝血。共嗟诚信泯,举世尚巧舌。 纵教叔虞起九原,难期成王封桐叶。伫倚鱼沼飞梁前,森森古木含苍烟。 谁谓三晋风流尽,诗脉还凭中镇延。携得二三子,晋祠吊先贤。 城中春犹瘦,此间桃花妍。恰似盈盈二八女,含笑起舞伴华颠。 我心本恬静,忽如野马骋。长吟复狂歌,恍临天台境。 遥望峨峨太行山,飘然直欲凌绝顶。名场炙手热,云端菏裳冷。 钟罄声悠悠,浑忘醉耶醒。同侪莫漫笑我狂,不狂何来傲世章? 人间已无清净土,笔底清泉自汤汤。安得与君长栖朝阳洞,梧桐树下鼓瑟弹琴招凤凰!
xuán wèng shān xià quán   ér jīn jié yǒng nán lǎo   yuán chéng shuō  
jiāng shén qiáo cuì   gōng lèi níng xuè gòng jiē chéng xìn mǐn   shì shàng qiǎo shé
zòng jiào shū jiǔ yuán   nán chéng wáng fēng tóng zhù zhǎo fēi liáng qián   sēn sēn hán cāng yān
shuí wèi sān jìn fēng liú jǐn   shī mài hái píng zhōng zhèn yán xié èr sān   jìn diào xiān xián
chéng zhōng chūn yóu shòu   jiān táo huā yán qià yíng yíng èr   hán xiào bàn huá diān
xīn běn tián jìng   chěng cháng yín kuáng   huǎng lín tiān tāi jìng
yáo wàng é é tài háng shān   piāo rán zhí líng jué dǐng míng chǎng zhì shǒu   yún duān shang lěng
zhōng qìng shēng yōu yōu   hún wàng zuì xǐng tóng chái màn xiào kuáng   kuáng lái ào shì zhāng  
rén jiān qīng jìng   qīng quán shāng shāng ān jūn zhǎng zhāo yáng dòng   tóng shù xià tán qín zhāo fèng huáng