春日言怀

宋代 朱熹
春至草木变,郊园犹掩扉。兹晨与心会,览物遍芳菲。 桃萼破浅红,时禽悦朝晖。泉谷暖方融,原田水初肥。 东作兴庶氓,岁功始在兹。端居适自慰,世事复有期。 终然心所向,农亩当还归。
chūn zhì cǎo biàn   jiāo yuán yóu yǎn fēi chén xīn huì   lǎn biàn fāng fēi
táo è qiǎn hóng   shí qín yuè zhāo huī quán nuǎn fāng róng   yuán tián shuǐ chū féi
dōng zuò xīng shù máng   suì gōng shǐ zài duān shì wèi   shì shì yǒu
zhōng rán xīn suǒ xiàng   nóng dāng hái guī