春日行
春风尔来何无情,忽然吹我华发生。淮南三月花满城,金尊海错罗雕楹。
美人对坐弹鸣筝,酒酣起奏升天行。当年欢乐不复得,白日为照心未平。
心未平,发长啸。我曹岂是闾阎儿,齐东鲁连颇同调。
chūn
春
fēng
风
ěr
尔
lái
来
hé
何
wú
无
qíng
情
,
hū
忽
rán
然
chuī
吹
wǒ
我
huá
华
fà
发
shēng
生
。
。
huái
淮
nán
南
sān
三
yuè
月
huā
花
mǎn
满
chéng
城
,
jīn
金
zūn
尊
hǎi
海
cuò
错
luó
罗
diāo
雕
yíng
楹
。
。
měi
美
rén
人
duì
对
zuò
坐
dàn
弹
míng
鸣
zhēng
筝
,
jiǔ
酒
hān
酣
qǐ
起
zòu
奏
shēng
升
tiān
天
xíng
行
。
。
dāng
当
nián
年
huān
欢
lè
乐
bù
不
fù
复
dé
得
,
bái
白
rì
日
wèi
为
zhào
照
xīn
心
wèi
未
píng
平
。
。
xīn
心
wèi
未
píng
平
,
fā
发
cháng
长
xiào
啸
。
。
wǒ
我
cáo
曹
qǐ
岂
shì
是
lǘ
闾
yán
阎
ér
儿
,
qí
齐
dōng
东
lǔ
鲁
lián
连
pǒ
颇
tóng
同
diào
调
。
。