春日题吴兴岘山寺
花草满苕阳,东风隔短墙。洼樽残叶烂,坏塔老藤僵。
鸽暝栖苔殿,僧寒闭竹房。荒阡人哭散,惟觉纸烟香。
huā
花
cǎo
草
mǎn
满
sháo
苕
yáng
阳
,
dōng
东
fēng
风
gé
隔
duǎn
短
qiáng
墙
。
。
wā
洼
zūn
樽
cán
残
yè
叶
làn
烂
,
huài
坏
tǎ
塔
lǎo
老
téng
藤
jiāng
僵
。
。
gē
鸽
míng
暝
qī
栖
tái
苔
diàn
殿
,
sēng
僧
hán
寒
bì
闭
zhú
竹
fáng
房
。
。
huāng
荒
qiān
阡
rén
人
kū
哭
sàn
散
,
wéi
惟
jué
觉
zhǐ
纸
yān
烟
xiāng
香
。
。