春日书怀四首

宋代 姜夔
武昌十万家,落日紫烟低。 亭亭头陀塔,高处白鸟棲。 白鸟忽飞去,春山空四围。 南楼有佳人,再召且再辞。 闭门课文事,撄物深一机。 斯人不可致,白鸟会来归。
chāng shí wàn jiā   luò yān  
tíng tíng tóu tuó   gāo chù bái niǎo  
bái niǎo fēi   chūn shān kōng wéi  
nán lóu yǒu jiā rén   zài zhào qiě zài  
mén wén shì   yīng shēn  
rén zhì   bái niǎo huì lái guī