春日山居

宋代 王松
门前又见柳青青,手选花枝称胆瓶。寂寞山栖终不厌,凄凉时事岂堪听! 馀生只可耽诗酒,纵死何须乞志铭!惟有思亲心尚在,为资冥福写「金经。」
mén qián yòu jiàn liǔ qīng qīng   shǒu xuǎn huā zhī chēng dǎn píng shān zhōng yàn   liáng shí shì kān tīng    
shēng zhǐ dān shī jiǔ   zòng zhì míng   wéi yǒu qīn xīn shàng zài   wèi míng xiě jīn jīng