春日山居

宋代 王松
門前又見柳青青,手選花枝稱膽瓶。寂寞山棲終不厭,淒涼時事豈堪聽! 餘生只可耽詩酒,縱死何須乞志銘!惟有思親心尚在,為資冥福寫「金經。」
mén qián yòu jiàn liǔ qīng qīng   shǒu xuǎn huā zhī chēng dǎn píng shān zhōng yàn   liáng shí shì kān tīng    
shēng zhǐ dān shī jiǔ   zòng zhì míng   wéi yǒu qīn xīn shàng zài   wèi míng xiě jīn jīng