春日览镜有感

宋代 范成大
习气不解老,壮心故嵯峨; 忽与乡曲齿,方惊年许多! 有眼不自见,尚谓朱颜酡; 今朝镜中逢,憔悴如枯荷。 形骸即迁变,岁华复蹉跎; 悟此吁已晚,即悟当若何? 乌兔两恶剧,不满一笑呵; 但淬割愁剑,何须挥日戈。 儿童竞佳节,呼唤舞且歌; 我亦兴不浅,健起相婆娑。
jiě lǎo   zhuàng xīn cuó é  
xiāng chǐ 齿   fāng jīng nián duō   !
yǒu yǎn xiàn   shàng wèi zhū yán tuó  
jīn zhāo jìng zhōng féng   qiáo cuì  
xíng hái qiān biàn   suì huá cuō tuó  
wǎn   dāng ruò  
liǎng è   mǎn xiào  
dàn cuì chóu jiàn   huī  
ér tóng jìng jiā jié   huàn qiě  
xīng qiǎn   jiàn xiāng suō