春日寄友人

宋代 黄裳
青春可爱如才华,使人诗思如杨花。飘然去来不可系,又似春云霭然起。 惟人适性而乐生,子云闭户非其情。亦曾郊上为游人,两袖香风双眼明。 叶下莺莺儿女语,声声似唤游人住。忽睹狂蝶过他枝,一带深黄又飞去。 倒樽取醉花枝侧,我是主人春是客。胸襟不贮世俗事,酒力相攻易相失。 青铜三百惭子悭,乃至解佩穷清欢。 万事亨途谁满意,百年生计自开颜。樽前兀兀坐者谁,颓然醉倒春风间。 歌者自歌舞者舞,尘机不动天真閒。呼童伸笺走吟笔,醉字攲斜不能立。 楚狂韩子倾馀才,感春章句如花开。兕觥入手滔滔泻,此后摇毫如骏马。 数子苦醉俱分飞,夕阳含山空翠微。 乃自曲肱卧芳草,蝴蝶与周何所疑。红杏风来吹我起,黄粱成饭还多时。 醉亦如醒梦如觉,勿于四者分毫釐。聊与物化天地中,愿君与我閒相从。 郊上之游速为报,春风欲放桃花老。
qīng chūn ài cái huá   shǐ 使 rén shī yáng huā piāo rán lái   yòu shì chūn yún ǎi rán
wéi rén shì xìng ér shēng   zi yún fēi qíng céng jiāo shàng wèi yóu rén   liǎng xiù xiāng fēng shuāng yǎn míng
xià yīng yīng ér   shēng shēng shì huàn yóu rén zhù kuáng dié guò zhī   dài shēn huáng yòu fēi
dào zūn zuì huā zhī   shì zhǔ rén chūn shì xiōng jīn zhù shì shì   jiǔ xiāng gōng xiāng shī
qīng tóng sān bǎi cán zi qiān   nǎi zhì jiě pèi qióng qīng huān
wàn shì hēng shuí mǎn   bǎi nián shēng kāi yán zūn qián zuò zhě shuí   tuí rán zuì dào chūn fēng jiān
zhě zhě   chén dòng tiān zhēn xián tóng shēn jiān zǒu yín   zuì xié néng
chǔ kuáng hán qīng cái   gǎn chūn zhāng huā kāi gōng shǒu tāo tāo xiè   hòu yáo háo jùn
shù zi zuì fēn fēi   yáng hán shān kōng cuì wēi
nǎi gōng fāng cǎo   dié zhōu suǒ hóng xìng fēng lái chuī   huáng liáng chéng fàn hái duō shí
zuì xǐng mèng jué   zhě fēn háo liáo huà tiān zhōng   yuàn jūn xián xiāng cóng
jiāo shàng zhī yóu wèi bào   chūn fēng fàng táo huā lǎo