春日登楼遇雨

唐代 杜荀鹤
忽地晴天作雨天,全无暑气似秋间。看看水没来时路, 渐渐云藏望处山。风趁鹭鸶双出苇,浪催渔父尽归湾。 一心准拟闲登眺,却被诗情使不闲。
qíng tiān zuò tiān   quán shǔ shì qiū jiān kàn kàn shuǐ méi lái shí  
jiàn jiàn yún cáng wàng chù shān fēng chèn shuāng chū wěi   làng cuī jǐn guī wān
xīn zhǔn xián dēng tiào   què bèi shī qíng shǐ 使 xián