春日登楼有怀

唐代 卢纶
花正浓时人正愁,逢花却欲替花羞。 年来笑伴皆归去,今日晴明独上楼。
huā zhèng nóng shí rén zhèng chóu   féng huā què huā xiū
nián lái xiào bàn jiē guī   jīn qíng míng shàng lóu