春日病中

唐代 李建勋
才得归闲去,还教病卧频。无由全胜意,终是负青春。 绿柳渐拂地,黄莺如唤人。方为医者劝,断酒已经旬。
cái guī xián   hái jiào bìng pín yóu quán shèng   zhōng shì qīng chūn
绿 liǔ jiàn   huáng yīng huàn rén fāng wèi zhě quàn   duàn jiǔ jīng xún