春日

宋代 韩元吉
霏霏小雨映烟光,睡起文书正满床。 芍药倚阶才弄色,酴醾堆驾渐吹香。 林端好鸟犹相应,叶底残花欲自藏。 便觉春风如我老,须君驻世有奇方。
fēi fēi xiǎo yìng yān guāng   shuì wén shū zhèng mǎn chuáng  
sháo yào jiē cái nòng   duī jià jiàn chuī xiāng  
lín duān hǎo niǎo yóu xiāng yìng   cán huā cáng  
biàn 便 jué chūn fēng lǎo   jūn zhù shì yǒu fāng