春日

宋代 韓元吉
霏霏小雨映煙光,睡起文書正滿床。 芍藥倚階才弄色,酴醾堆駕漸吹香。 林端好鳥猶相應,葉底殘花欲自藏。 便覺春風如我老,須君駐世有奇方。
fēi fēi xiǎo yìng yān guāng   shuì wén shū zhèng mǎn 滿 chuáng  
sháo yào jiē cái nòng   duī jià jiàn chuī xiāng  
lín duān hǎo niǎo yóu xiāng yìng   cán huā cáng  
biàn 便 jué chūn fēng lǎo   jūn zhù shì yǒu fāng