春日

唐代 温庭筠
问君何所思,迢递艳阳时。门静人归晚,墙高蝶过迟。 一双青琐燕,千万绿杨丝。屏上吴山远,楼中朔管悲。 宝书无寄处,香毂有来期。草色将林彩,相添入黛眉。
wèn jūn suǒ   tiáo yàn yáng shí mén jìng rén guī wǎn   qiáng gāo dié guò chí
shuāng qīng suǒ yàn   qiān wàn 绿 yáng píng shàng shān yuǎn   lóu zhōng shuò guǎn bēi
bǎo shū chǔ   xiāng yǒu lái cǎo jiāng lín cǎi   xiāng tiān dài méi