春日

唐代 溫庭筠
問君何所思,迢遞艷陽時。門靜人歸晚,牆高蝶過遲。 一雙青瑣燕,千萬綠楊絲。屏上吳山遠,樓中朔管悲。 寶書無寄處,香轂有來期。草色將林彩,相添入黛眉。
wèn jūn suǒ   tiáo yàn yáng shí mén jìng rén guī wǎn   qiáng gāo dié guò chí
shuāng qīng suǒ yàn   qiān wàn yáng píng shàng shān yuǎn   lóu zhōng shuò guǎn bēi
bǎo shū chǔ   xiāng yǒu lái cǎo jiāng lín cǎi   xiāng tiān dài méi