春日

宋代 张耒
堂堂春日跃出山,郊原草木皆清新。 千红万紫各有态,正自酬酢劳精神。 短篱谁家小桃李,虽复幽陋亦可人。 但知痛饮莫辞病,数年幽忧难具陈。
táng táng chūn yuè chū shān   jiāo yuán cǎo jiē qīng xīn  
qiān hóng wàn yǒu tài   zhèng chóu zuò láo jīng shén  
duǎn shuí jiā xiǎo táo   suī yōu lòu rén  
dàn zhī tòng yǐn bìng   shù nián yōu yōu nán chén