春去吟

宋代 邵雍
好物足艰难,都来数日间。 既为风搅挠,又被雨摧残。 富贵醉初醒,神仙梦乍还。 游人不知止,依旧倚朱栏。
hǎo jiān nán   dōu lái shù jiān  
wèi fēng jiǎo náo   yòu bèi cuī cán  
guì zuì chū xǐng   shén xiān mèng zhà hái  
yóu rén zhī zhǐ   jiù zhū lán