春晴与峻伯游云门既别雪乃大作赋此志之且订后约
为汝双吟屐,春天强放晴。雪仍降野色,冰复禁河声。
但许同心在,那妨薄宦名。登临事何限,花鸟莫愁争。
wèi
为
rǔ
汝
shuāng
双
yín
吟
jī
屐
,
chūn
春
tiān
天
qiáng
强
fàng
放
qíng
晴
xuě
。
réng
雪
jiàng
仍
yě
降
sè
野
bīng
色
,
fù
冰
jìn
复
hé
禁
shēng
河
声
。
dàn
但
xǔ
许
tóng
同
xīn
心
zài
在
,
nà
那
fáng
妨
báo
薄
huàn
宦
míng
名
dēng
。
lín
登
shì
临
hé
事
xiàn
何
huā
限
,
niǎo
花
mò
鸟
chóu
莫
zhēng
愁
争
。