春晴暄甚花开略无余矣赋以寓感

宋代 陆游
常年看花时,辄苦风雨厄。 今年独异此,游人满阡陌。 翩翩出联骑,往往醉堕帻。 转盼桃杏空,遂见辛夷坼。 海棠尤可念,不耐暖日炙。 臙脂成白雪,其意亦自惜。 曾未淹旬时,春事欲扫迹。 安得爱花心,坚顽如铁石?
cháng nián kàn huā shí   zhé fēng è  
jīn nián   yóu rén mǎn qiān  
piān piān chū lián   wǎng wǎng zuì duò  
zhuǎn pàn táo xìng kōng   suì jiàn xīn chè  
hǎi táng yóu niàn   nài nuǎn zhì  
yān zhī chéng bái xuě    
céng wèi yān xún shí   chūn shì sǎo  
ān ài huā xīn   jiān wán tiě shí