春晴出游

宋代 陆游
芳树参差叶已成,园林随处听莺声。 游人正乐还兴叹,造物无心却有情。 糁径落红犹可藉,涨溪分绿已堪耕。 兰亭禹庙年年好,剩伴乡邻醉太平。
fāng shù cēn chéng   yuán lín suí chù tīng yīng shēng  
yóu rén zhèng hái xīng tàn   zào xīn què yǒu qíng  
sǎn jìng luò hóng yóu   zhǎng fēn 绿 kān gēng  
lán tíng miào nián nián hǎo   shèng bàn xiāng lín zuì tài píng