春晴出遊

宋代 陸游
芳樹參差葉已成,園林隨處聽鶯聲。 遊人正樂還興嘆,造物無心卻有情。 糝徑落紅猶可藉,漲溪分綠已堪耕。 蘭亭禹廟年年好,剩伴鄉鄰醉太平。
fāng shù cēn chéng   yuán lín suí chù tīng yīng shēng  
yóu rén zhèng hái xīng tàn   zào xīn què yǒu qíng  
sǎn jìng luò hóng yóu   zhǎng fēn kān gēng  
lán tíng miào nián nián hǎo   shèng bàn xiāng lín zuì tài píng