春晴

宋代 陆游
常年春日少春晴,拂面今朝暖吹轻。 水阁家家横小舫,园亭处处听新莺。 桃花不管诗人老,菖叶空催野叟耕。 自笑此生余几许,铜驼荆棘尚关情。
cháng nián chūn shǎo chūn qíng   miàn jīn zhāo nuǎn chuī qīng  
shuǐ jiā jiā héng xiǎo fǎng   yuán tíng chù chù tīng xīn yīng  
táo huā guǎn shī rén lǎo   chāng kōng cuī sǒu gēng  
xiào shēng   tóng tuó jīng shàng guān qíng