春晴

宋代 陆游
柳未吹绵笋未抽,春郊风日正清柔。 疏疏帘影供高卧,袅袅舆竿嬾出游。 无客共谋良夜醉,有花空动故年愁。 云生秖恐还成雨,自向园头听鹁鸠。
liǔ wèi chuī mián sǔn wèi chōu   chūn jiāo fēng zhèng qīng róu  
shū shū lián yǐng gōng gāo   niǎo niǎo gān 竿 lǎn chū yóu  
gòng móu liáng zuì   yǒu huā kōng dòng nián chóu  
yún shēng zhī kǒng hái chéng   xiàng yuán tóu tīng jiū