春晴

宋代 陆游
南陌争牛事已非,彩山又近放灯期。 风和已染柳千缕,山冷未开茶一旗。 酒病况当人别後,春光偏在雪晴时。 道傍笑我清狂在,马上看山细咏诗。
nán zhēng niú shì fēi   cǎi shān yòu jìn fàng dēng  
fēng rǎn liǔ qiān   shān lěng wèi kāi chá  
jiǔ bìng kuàng dāng rén bié hòu   chūn guāng piān zài xuě qíng shí  
dào bàng xiào qīng kuáng zài   shàng kàn shān yǒng shī