春暮平津晚望
风回雨霁已春残,景色苍茫杳霭间。芳草渡头看绿树,白云飞处见青山。
莺啼燕语愁肠断,亲老家遥泪点斑。却笑腐儒何所用,征商偷得半时閒。
fēng
风
huí
回
yǔ
雨
jì
霁
yǐ
已
chūn
春
cán
残
,
jǐng
景
sè
色
cāng
苍
máng
茫
yǎo
杳
ǎi
霭
jiān
间
fāng
。
cǎo
芳
dù
草
tóu
渡
kàn
头
lǜ
看
shù
绿
bái
树
,
yún
白
fēi
云
chù
飞
jiàn
处
qīng
见
shān
青
山
。
yīng
莺
tí
啼
yàn
燕
yǔ
语
chóu
愁
cháng
肠
duàn
断
,
qīn
亲
lǎo
老
jiā
家
yáo
遥
lèi
泪
diǎn
点
bān
斑
què
。
xiào
却
fǔ
笑
rú
腐
hé
儒
suǒ
何
yòng
所
zhēng
用
,
shāng
征
tōu
商
dé
偷
bàn
得
shí
半
xián
时
閒
。