春暮

宋代 高翥
韶光催去太无情,只为东君去住轻。 虽欲迟留芳径里,如何禁得杜鹃声。 桐花快落春风老,梅子微酸晚雨晴。 从此嬉游时节少,不须日日报诗成。
sháo guāng cuī tài qíng   zhǐ wèi dōng jūn zhù qīng  
suī chí liú fāng jìng   jīn de juān shēng  
tóng huā kuài luò chūn fēng lǎo   méi zi wēi suān wǎn qíng  
cóng yóu shí jié shǎo   bào shī chéng