春暮

宋代 高翥
韶光催去太無情,只為東君去住輕。 雖欲遲留芳徑里,如何禁得杜鵑聲。 桐花快落春風老,梅子微酸晚雨晴。 從此嬉遊時節少,不須日日報詩成。
sháo guāng cuī tài qíng   zhǐ wèi dōng jūn zhù qīng  
suī chí liú fāng jìng   jīn de juān shēng  
tóng huā kuài luò chūn fēng lǎo   méi zi wēi suān wǎn qíng  
cóng yóu shí jié shǎo   bào shī chéng