春眠

唐代 白居易
新浴肢体畅,独寝神魂安。况因夜深坐,遂成日高眠。 春被薄亦暖,朝窗深更闲。却忘人间事,似得枕上仙。 至适无梦想,大和难名言。全胜彭泽醉,欲敌曹溪禅。 何物呼我觉,伯劳声关关。起来妻子笑,生计春茫然。
xīn zhī chàng   qǐn shén hún ān kuàng yīn shēn zuò   suì chéng gāo mián
chūn bèi báo nuǎn   cháo chuāng shēn gēng xián què wàng rén jiān shì   shì zhěn shàng xiān
zhì shì mèng xiǎng   nán míng yán quán shèng péng zuì   cáo chán
jué   láo shēng guān guān lai xiào   shēng chūn máng rán