春眠

唐代 白居易
新浴肢體暢,獨寢神魂安。況因夜深坐,遂成日高眠。 春被薄亦暖,朝窗深更閒。卻忘人間事,似得枕上仙。 至適無夢想,大和難名言。全勝彭澤醉,欲敵曹溪禪。 何物呼我覺,伯勞聲關關。起來妻子笑,生計春茫然。
xīn zhī chàng   qǐn shén hún ān kuàng yīn shēn zuò   suì chéng gāo mián
chūn bèi báo nuǎn   cháo chuāng shēn gēng xián què wàng rén jiān shì   shì zhěn shàng xiān
zhì shì mèng xiǎng   nán míng yán quán shèng péng zuì   cáo chán
jué   láo shēng guān guān lai xiào   shēng chūn máng rán