春闷偶成十二韵

唐代 韩偓
阡陌悬云壤,阑畦隔艾芝。路遥行雨懒,河阔过桥迟。 雁足应难达,狐踪浪得疑。谢鲲吟未废,张硕梦堪思。 有意通情处,无言拢鬓时。格高归敛笑,歌怨在颦眉。 醉后金蝉重,欢馀玉燕欹。素姿凌白柰,圆颊诮红梨。 粉字题花笔,香笺咏柳诗。绣窗携手约,芳草蹋青期。 别泪开泉脉,春愁罥藕丝。相思不相信,幽恨更谁知。
qiān xuán yún rǎng   lán ài zhī yáo xíng lǎn   kuò guò qiáo chí
yàn yìng nán   zōng làng xiè kūn yín wèi fèi   zhāng shuò mèng kān
yǒu tōng qíng chù   yán lǒng bìn shí gāo guī liǎn xiào   yuàn zài pín méi
zuì hòu jīn chán zhòng   huān yàn 姿 líng bái nài   yuán jiá qiào hóng
fěn huā   xiāng jiān yǒng liǔ shī xiù chuāng xié shǒu yuē   fāng cǎo qīng
bié lèi kāi quán mài   chūn chóu juàn ǒu xiāng xiāng xìn   yōu hèn gèng shéi zhī