春悶偶成十二韻

唐代 韓偓
阡陌懸雲壤,闌畦隔艾芝。路遙行雨懶,河闊過橋遲。 雁足應難達,狐蹤浪得疑。謝鯤吟未廢,張碩夢堪思。 有意通情處,無言攏鬢時。格高歸斂笑,歌怨在顰眉。 醉後金蟬重,歡餘玉燕欹。素姿凌白柰,圓頰誚紅梨。 粉字題花筆,香箋詠柳詩。繡窗攜手約,芳草蹋青期。 別淚開泉脈,春愁罥藕絲。相思不相信,幽恨更誰知。
qiān xuán yún rǎng   lán ài zhī yáo xíng lǎn   kuò guò qiáo chí
yàn yìng nán   zōng làng xiè kūn yín wèi fèi   zhāng shuò mèng kān
yǒu tōng qíng chù   yán lǒng bìn shí gāo guī liǎn xiào   yuàn zài pín méi
zuì hòu jīn chán zhòng   huān yàn 姿 líng bái nài   yuán jiá qiào hóng
fěn huā   xiāng jiān yǒng liǔ shī xiù chuāng xié shǒu yuē   fāng cǎo qīng
bié lèi kāi quán mài   chūn chóu juàn ǒu xiāng xiāng xìn   yōu hèn gèng shéi zhī