春梦

宋代 王镃
东风敲碎玉阑干,蝴蝶纷飞梦欲残。 翠被压床银烛暗,夜深谁问海棠寒。
dōng fēng qiāo suì lán gān   dié fēn fēi mèng cán  
cuì bèi chuáng yín zhú àn   shēn shuí wèn hǎi táng hán