春夢

宋代 王鎡
東風敲碎玉闌干,蝴蝶紛飛夢欲殘。 翠被壓床銀燭暗,夜深誰問海棠寒。
dōng fēng qiāo suì lán gān   dié fēn fēi mèng cán  
cuì bèi chuáng yín zhú àn   shēn shuí wèn hǎi táng hán