春柳十咏 其二 金城

清代 敦敏
伤心触目柳初眠,流涕攀条倍自怜。人已何堪空寄恨,树犹如此忆当年。 新枝玉笛歌边调,旧种金城长暮烟。相对无端思往事,关情最是艳阳天。
shāng xīn chù liǔ chū mián   liú pān tiáo bèi lián rén kān kōng hèn   shù yóu dāng nián
xīn zhī biān diào   jiù zhǒng jīn chéng cháng yān xiāng duì duān wǎng shì   guān qíng zuì shì yàn yáng tiān