春尽记可喜数事

宋代 陆游
微雨洗浮埃,苍颜一笑开。 僧招行药圃,儿报得琴材。 病退初尝酒,春残已过灾。 邻家赛神会,自喜亦能来。
wēi āi   cāng yán xiào kāi  
sēng zhāo háng yào   ér bào qín cái  
bìng tuì 退 chū cháng jiǔ   chūn cán guò zāi  
lín jiā sài shén huì   néng lái