春盡記可喜數事

宋代 陸游
微雨洗浮埃,蒼顏一笑開。 僧招行藥圃,兒報得琴材。 病退初嘗酒,春殘已過災。 鄰家賽神會,自喜亦能來。
wēi āi   cāng yán xiào kāi  
sēng zhāo háng yào   ér bào qín cái  
bìng tuì 退 chū cháng jiǔ   chūn cán guò zāi  
lín jiā sài shén huì   néng lái