春景 莺啭谢娘慵
春似谢娘浓,晴酣困未松。莺从何处啭,人比向来慵。
啼得娇成曲,听馀恨满胸。闲看风柳絮,更问绣花茸。
隔屋渠三折,倚屏山万重。棋声惊过鸟,敌手不曾逢。
chūn
春
shì
似
xiè
谢
niáng
娘
nóng
浓
,
qíng
晴
hān
酣
kùn
困
wèi
未
sōng
松
yīng
。
cóng
莺
hé
从
chǔ
何
zhuàn
处
rén
啭
,
bǐ
人
xiàng
比
lái
向
yōng
来
慵
。
tí
啼
dé
得
jiāo
娇
chéng
成
qū
曲
,
tīng
听
yú
馀
hèn
恨
mǎn
满
xiōng
胸
xián
。
kàn
闲
fēng
看
liǔ
风
xù
柳
gèng
絮
,
wèn
更
xiù
问
huā
绣
róng
花
茸
。
gé
隔
wū
屋
qú
渠
sān
三
zhé
折
,
yǐ
倚
píng
屏
shān
山
wàn
万
zhòng
重
qí
。
shēng
棋
jīng
声
guò
惊
niǎo
过
dí
鸟
,
shǒu
敌
bù
手
céng
不
féng
曾
逢
。