春景 润物细无声

宋代 刘辰翁
何用雨声粗,分明润物酥。岂惟听不得,政自细如无。 九陌尘难起,千林泽遍敷。怪如沾草露,滴不到蓬壶。 但觉花沈醉,谁知柳索扶。老龙空辟历,辛苦救焚枯。
yòng shēng   fēn míng rùn wéi tīng zhèng      
jiǔ chén nán   qiān lín biàn guài zhān cǎo   dào péng    
dàn jué huā shěn zuì   shéi zhī liǔ suǒ lǎo lóng kōng xīn   jiù fén