春景 去帆春色随

宋代 刘辰翁
春色终然别,开帆岂有期。飘飘从此去,往往与之随。 渐可孤蓬小,能令绝岸移。殢人愁碧远,到海落红痴。 风自无回理,潮犹有上时。离魂难可得,飞絮满天涯。
chūn zhōng rán bié   kāi fān yǒu piāo piāo cóng wǎng   wǎng zhī suí    
jiàn péng xiǎo   néng lìng jué àn rén chóu yuǎn dào   hǎi luò hóng chī    
fēng huí   cháo yóu yǒu shàng shí hún nán fēi   mǎn tiān