春景 其一 绝域改春华

宋代 刘辰翁
绝域何堪久,悠悠日又斜。未能辞客况,更自改春华。 故国三千里,荒春八九家。一声幽谷鸟,满眼故园花。 渐煖回归雁,馀寒倚暮鸦。陌头看过客,歌吹拥毡车。
jué kān jiǔ   yōu yōu yòu xié wèi néng kuàng gēng   gǎi chūn huā    
guó sān qiān   huāng chūn jiǔ jiā shēng yōu niǎo mǎn   yǎn yuán huā    
jiàn nuǎn huí guī yàn   hán tóu kàn guò   chuī yōng zhān chē