春景 其一 孤舟乱春华

宋代 刘辰翁
天地孤舟客,东风是处家。偶然乘兴远,不拟乱春华。 牢落无茶具,飘零自钓槎。误将青箬笠,撑入碧桃花。 路断云相觅,溪深柳又斜。忽闻鸡犬近,随处有桑麻。
tiān zhōu   dōng fēng shì chǔ jiā ǒu rán chéng xìng yuǎn   luàn chūn huā    
láo luò chá   piāo líng diào chá jiāng qīng ruò chēng   táo huā    
duàn yún xiāng   shēn liǔ yòu xié wén quǎn jìn suí   chù yǒu sāng