春景 其二 绝域改春华

宋代 刘辰翁
绝域魂堪断,风烟不可遮。至今疑梦事,举目改春华。 此处吾为客,何言国与家。尚存他日泪,又看一年花。 谷口迁莺语,都城御柳斜。茫茫皆汉土,无地种秦瓜。
jué hún kān duàn   fēng yān zhē zhì jīn mèng shì   gǎi chūn huā    
chù wèi   yán guó jiā shàng cún lèi yòu   kàn nián huā    
kǒu qiān yīng   chéng liǔ xié máng máng jiē hàn   zhǒng qín guā