春景 风起春灯乱

宋代 刘辰翁
故是春风起,香尘暖未曾。暮寒惊翠袖,春影乱华灯。 泠浸朱门月,吹成碧海冰。沙河三五夜,火树几千层。 金炬开莲岛,银花飐玉绳。一声清跸远,冷落内前棚。
shì chūn fēng   xiāng chén nuǎn wèi céng hán jīng cuì xiù chūn   yǐng luàn huá dēng    
líng jìn zhū mén yuè   chuī chéng hǎi bīng shā sān huǒ   shù qiān céng    
jīn kāi lián dǎo   yín huā zhǎn shéng shēng qīng yuǎn lěng   luò nèi qián péng