春景 禅房花木深

宋代 刘辰翁
此处少人迹,禅房深客心。殿廊常寂寂,花木自深深。 面壁看红影,蒲团对绿阴。定回蜂欲逗,香在蝶难寻。 棋电惊青子,茶烟出半林。客来参话久,隔屋听鸣禽。
chù shǎo rén   chán fáng shēn xīn diàn láng 殿 cháng huā   shēn shēn    
miàn kàn hóng yǐng   tuán duì 绿 yīn dìng huí fēng dòu xiāng   zài dié nán xún    
diàn jīng qīng   chá yān chū bàn lín lái cān huà jiǔ   tīng míng qín