春郊闲望
风骚高处谢知音,公退何妨纵野吟。弱柳不能牵别恨,片云应念识闲心。
沙平古岸春潮急,门掩残阳暮草深。凝望江皋动幽兴,数声钟磐出西林。
fēng
风
sāo
骚
gāo
高
chù
处
xiè
谢
zhī
知
yīn
音
,
gōng
公
tuì
退
hé
何
fáng
妨
zòng
纵
yě
野
yín
吟
ruò
。
liǔ
弱
bù
柳
néng
不
qiān
能
bié
牵
hèn
别
piàn
恨
,
yún
片
yīng
云
niàn
应
shí
念
xián
识
xīn
闲
心
。
shā
沙
píng
平
gǔ
古
àn
岸
chūn
春
cháo
潮
jí
急
,
mén
门
yǎn
掩
cán
残
yáng
阳
mù
暮
cǎo
草
shēn
深
níng
。
wàng
凝
jiāng
望
gāo
江
dòng
皋
yōu
动
xīng
幽
shù
兴
,
shēng
数
zhōng
声
pán
钟
chū
磐
xī
出
lín
西
林
。