春郊即事

宋代 华岳
东风吹不断轮蹄,处处秋韃环佩飞。 剪翠弄妆归髻掠,乱红翻锦一屏帏。 花应笑我春尝醉,燕解嘲人夜不归。 莫怪逢春太娱乐,人生能有几芳菲。
dōng fēng chuī duàn lún   chù chù qiū huán pèi fēi  
jiǎn cuì nòng zhuāng guī lüè   luàn hóng fān jǐn píng wéi  
huā yīng xiào chūn cháng zuì   yàn jiě cháo rén guī  
guài féng chūn tài   rén shēng néng yǒu fāng fēi