春霁

宋代 高翥
积雪才收云尽归,长空一色碧琉璃。 日移帘影临书案,风飐瓶花落研池。 巢燕学飞犹恋母,笼鸡得食旋呼儿。 眼看景物关情甚,喜为新晴赋此诗。
xuě cái shōu yún jǐn guī   cháng kōng liú li  
lián yǐng lín shū àn   fēng zhǎn píng huā luò yán chí  
cháo yàn xué fēi yóu liàn   lóng shí xuán ér  
yǎn kàn jǐng guān qíng shén   wèi xīn qíng shī