春湖古意

唐代 宋之问
院梅发向尺,园鸟复成曲。落日游南湖,果掷颜如玉。 含情不得语,转盼知所属。惆怅未可归,宁关须采箓。
yuàn méi xiàng chǐ   yuán niǎo chéng luò yóu nán   guǒ zhì yán
hán qíng   zhuǎn pàn zhī suǒ shǔ chóu chàng wèi guī   níng guān cǎi